Thứ Năm, 13 tháng 9, 2012

BÀI GIẢNG LỄ ĐỨC MẸ SẦU BI

LỄ ĐỨC MẸ SẦU BI 15 - 09
PHÚC ÂM: Ga 19, 25-27
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, đứng gần thập giá Chúa Giêsu có Mẹ Người, cùng với chị Mẹ Người là Maria vợ ông Clopas, và Maria Mađalêna. Khi thấy Mẹ và bên cạnh có môn đệ Người yêu, Chúa Giêsu thưa cùng Mẹ rằng: "Thưa Bà, này là Con Bà". Rồi Người lại nói với môn đệ: "Này là Mẹ con". Và từ giờ ấy, môn đệ đã lãnh nhận Bà về nhà mình. Đó là lời Chúa.

SUY NIỆM
Chúng ta thường suy ngắm bảy nỗi đau của Đức Mẹ, khi Mẹ nghe lời tiên tri của cụ Simêôn về Con, đưa Con trốn qua Ai Cập, mất Con nơi Đền thờ, cùng Con lên đỉnh Canvê, khi đứng bên Con chịu đóng đinh, hạ xác Con xuống khỏi thập giá, và chôn táng Con trong mộ. Những nỗi đau này đi dọc theo đời của người đã thưa tiếng Xin Vâng. Những nỗi đau trong lòng người Mẹ, đau vì Con và với Con.
Ngoài bảy nỗi đau này, còn có bao nỗi đau khác không được kể tới. Chỉ ai yêu mới biết đau. Khi vẽ hay điêu khắc hình Đức Mẹ, các nghệ sĩ thường trình bày một Đức Mẹ với khuôn mặt rất vui tươi. Lễ Đức Mẹ sầu bi nhắc cho ta thấy đời Mẹ cũng có khi buồn.Vui buồn ở đời là chuyện mấy ai tránh khỏi.
Cần ngắm nhìn khuôn mặt lo lắng của Mẹ khi mất Con hay đem con đi trốn. Cần chứng kiến khuôn mặt đớn đau của Mẹ khi đứng bên Con trên núi Sọ. Chính khuôn mặt buồn khổ của Mẹ lại làm chúng ta thấy gần Mẹ hơn. Khi chia sẻ mọi đau khổ của kiếp người long đong, Mẹ cảm thông với cái nặng nề của phận người mà ta gánh chịu.
Chúng ta vẫn thường nghĩ đau khổ là hậu quả của tội lỗi. Điều đó đúng, nhưng không luôn luôn đúng. Mẹ được Thiên Chúa gìn giữ khỏi vết nhơ của tội nguyên tổ, và Mẹ đã đáp lại ơn Chúa bằng việc luôn trung tín, vẹn tuyền. Nhưng điều đó không làm Mẹ tránh được mọi đau khổ. Thánh giá đã phủ bóng trên đời Mẹ ngay từ tiếng Xin Vâng đầu tiên. Khi chấp nhận làm Mẹ Đấng Cứu Thế, Mẹ đã bắt đầu phải trả giá. Mẹ yêu mến Người Con mà Thiên Chúa ban cho mình, nhưng đôi tay Mẹ không đủ sức giữ kho tàng quý giá ấy. Mẹ hy sinh để Con Mẹ bước đi trên con đường khúc khuỷu gập ghềnh.
Nhưng trong đau khổ của hy sinh, Mẹ bình an vì biết mình sống theo ý Chúa. Hãy đến với Núi Sọ chiều hôm ấy để thấy Mẹ đứng gần thập giá treo Con. Mẹ đã có mặt trong tiệc cưới Cana khi Con khởi đầu sứ vụ (Ga 2, 1-12). Bây giờ Mẹ lại có mặt khi Con hoàn tất sứ vụ ấy (Ga 19, 30). Dù không theo Đức Giêsu trên mọi nẻo đường loan báo Tin Mừng, nhưng Mẹ là môn đệ của Ngài còn hơn những môn đệ khác. Mẹ không chạy trốn, nhưng muốn nếm trọn nỗi đau của Con để sẻ chia. Chính vào giây phút này, Đức Giêsu hấp hối làm điều không ai ngờ. Ngài nối kết Mẹ Ngài và người môn đệ Ngài dấu yêu, đặt Mẹ làm mẹ người môn đệ ấy: Thưa Bà, đây là con của Bà (c. 26). và muốn người môn đệ ấy làm con của Mẹ: Đây là mẹ của anh (c. 27). Chính dưới chân thập giá, Đức Giêsu đã lập một gia đình mới. Mẹ là Mẹ của Đức Giêsu ở Cana, bây giờ thành Mẹ của người môn đệ. Nơi người môn đệ này, các Kitô hữu thấy hình ảnh của chính mình. Chúng ta cũng muốn đón Mẹ về nhà và nhận Mẹ làm Mẹ. Mẹ sẽ là người lo cho chúng ta trong ngôi nhà của gia đình mới.
Xin giữ chúng con luôn đi trên Đường-Giêsu để chúng con trở thành nẻo đường khiêm hạ đưa con người hôm nay đến gặp gỡ Thiên Chúa. Amen.



Bai giang le suy ton thanh gia

THỨ NĂM SAU CN XXIII TN B
(Suy Tôn Thánh Giá)
PHÚC ÂM: Ga 3, 13-17
"Con Người phải bị treo lên".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng Nicôđêmô rằng: "Không ai lên trời được, ngoài người đã từ trời xuống, tức là Con Người vốn ở trên trời. Cũng như Môsê treo con rắn nơi hoang địa thế nào, thì Con Người cũng phải bị treo lên như vậy, để những ai tin vào Người, thì không bị tiêu diệt muôn đời.
"Quả thật, Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Người, để tất cả những ai tin vào Con của Người, thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời, vì Thiên Chúa không sai Con của Người giáng trần để luận phạt thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con của Người mà được cứu độ". Đó là lời Chúa.

SUY NIỆM
Khi mà nhìn lên thánh giá Chúa thì chúng ta hiểu được phn nào v tình yêu mà Thiên Chúa dành cho chúng ta. Vì tình yêu mà Chúa Giêsu chấp nhn kh hình trên thp giá. Thập giá đng nghĩa vi tình yêu, đường tình yêu cũng là đường thánh giá.
Thập giá của chúng ta có thể là những giờ phút tâm hồn khô khan chán chường. Thập giá của chúng ta có thể là bổn phận nặng nề vất vả. Thập giá của chúng ta có thể là sức khoẻ suy nhược, công việc thất bại. Thập giá của chúng ta có thể là những người trong cùng một mái gia đình, cộng đoàn: vợ, chồng, cha mẹ, con cái, những anh chị em sống chung với chúng ta mà trở thành gánh nặng cho nhau. Thập giá của chúng ta muôn hình vạn trạng.
Chúng ta không chối từ những thập giá ấy, nhưng vui lòng chấp nhận vì chúng ta tin rằng: con đường thập giá không phải là con đường cùng, nhưng hướng mở tới một chân trời mới. Thập giá nặng nề và vướng mắc chông gai, nhưng thập giá luôn loan báo một cuộc đổi mới. Chúa đã dẫn con người chúng ta đến với sự sống, nhưng bắt đầu khơỉ hành từ thập giá. Chúng ta phải biết gắn chặt thập giá đời chúng ta vào thánh giá Chúa, để chúng ta có thể yêu mến thánh giá Chúa trong đời thường. Chúng ta phải luôn tin tưởng nơi thánh giá Chúa và can đảm nhận lấy những thánh giá Chúa trong đời thường. Khi chúng ta biết gắn kết thập giá mình với thập giá của Chúa thì Chúa sẽ biến mọi đau khổ cũng như mọi thử thách mà chúng ta phải gánh chịu mỗi ngày, thành cơ hội giúp chúng ta thăng tiến và trở nên giống Chúa hơn.
Xin Chúa ban cho chúng ta tình yêu của Ngài nhiều hơn nữa để chúng ta có đủ sức vác thánh giá đến cuối đường mà mình đã chọn, vì thánh giá đã trở thành dấu chỉ của tình yêu, hy vọng và sự sống. Amen.

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

THỨ TƯ SAU CHÚA NHẬT XXIII TN

THỨ TƯ SAU CN XXIII TN
PHÚC ÂM: Lc 6, 20-26
"Phúc cho những kẻ nghèo khó. Khốn cho các ngươi là kẻ giàu có".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu đưa mắt nhìn các môn đệ và nói:
"Phúc cho các ngươi là những kẻ nghèo khó, vì nước Thiên Chúa là của các ngươi. Phúc cho các ngươi là những kẻ bây giờ đói khát, vì các ngươi sẽ được no đầy. Phúc cho các ngươi là những kẻ bây giờ phải khóc lóc, vì các ngươi sẽ được vui cười. Phúc cho các ngươi, nếu vì Con Người mà người ta thù ghét, trục xuất và phỉ báng các ngươi, và loại trừ các ngươi như kẻ bất lương, ngày ấy các ngươi hãy hân hoan và reo mừng, vì như thế, phần thưởng các ngươi sẽ bội hậu trên trời. Chính cha ông họ cũng đã đối xử với các tiên tri y như thế.
"Nhưng khốn cho các ngươi là kẻ giàu có, vì các ngươi hiện đã được phần an ủi rồi. Khốn cho các ngươi là kẻ đã được no nê đầy đủ, vì các ngươi sẽ phải đói khát. Khốn cho các ngươi là kẻ hiện đang vui cười, vì các ngươi sẽ ưu sầu khóc lóc. Khốn cho các ngươi khi mọi người đều ca tụng các ngươi, vì chính cha ông họ cũng từng đối xử như vậy với các tiên tri giả". Đó là lời Chúa.

SUY NIỆM
Khi đọc bài Tin Mừng có lẽ không có gì làm cho tâm trí tôi bị giằng co, bị phân vân cho bằng các mối phúc của chúa. Bởi vì những gì mà mình nghĩ là bất hạnh thì được Chúa cho là phúc lành; còn những gì mình ao ước mình muốn có được thì Chúa lại cho là bất hạnh. Thật sự mà nói trong cuộc sống của chúng ta lắm khi mà chúng ta dám đón nhận các mối phúc của Chúa. Thế nhưng Lời Chúa mà chúng ta nghe luôn nhắc nhở bên tai chúng ta khiến chúng ta phải suy nghĩ, phải đặt lại vấn đề. Chính Chúa mới có lời ban sự sống đời đời. Lời Chúa là lời chân lý, là đuốc sáng dẫn đường chúng ta đi. Chúa đã hứa ban sự sống đời đời cho những ai đón nhận Lời Chúa. Chúa đã hứa ban nước trời cho những ai sống theo các mối phúc thật. Là những người Kitô hữu, chúng ta chọn Chúa thì chúng ta phải sống cho Chúa, chúng ta phải xác tín vào Chúa một cách mạnh mẻ hơn để có thể bước vào con đường hẹp và gồ ghề của các mối phúc mà Chúa đã đưa ra.
Những khi mà gia đình chúng ta gặp túng cực, những khi mà chúng ta phải chịu thiệt thòi, những khi mà chúng ta gặp khó khăn, dở khóc dở cười…thì thường chúng ta nghĩ rằng Chúa đã bỏ rơi chúng ta, để cho chúng ta phải cô đơn vô vọng.
Chính lời Chúa ngày hôm nay đã nâng đỡ và khích lệ chúng ta. Chúng ta không bị bỏ rơi khi phải đau khổ. Chúng ta không xa Chúa khi bị túng cực. Chúa đang ở bên chúng ta, đang hướng dẫn chúng ta đi về nhà Chúa, Chúa đang chúc phúc cho cuộc sống đầy gian nan của mỗi người chúng ta. Lạy Chúa xin cho con bước theo Chúa trong sự trung thành và bền chí. Amen.

Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2012

Hinh Ảnh Thăm Giáo Dân

HÌNH ẢNH CHA XỨ ĐI THĂM NHÀ GIÁO DÂN ĐỒNG BÀO STIÊNG

THỨ BẢY SAU CHÚA NHẬT XXI TN

THỨ  BẢY TUẦN 21 TN B
PHÚC ÂM: Mt 25, 14-30
"Vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này rằng: "Có một người kia sắp đi xa, liền gọi các đầy tớ đến mà giao phó tài sản của ông. Ông trao cho người này năm nén bạc, người kia hai nén, người khác nữa một nén, tùy theo khả năng mỗi người, đoạn ông ra đi. Người lãnh năm nén bạc, ra đi và dùng tiền ấy buôn bán làm lợi được năm nén khác. Cũng vậy, người lãnh hai nén cũng làm lợi ra hai nén khác. Còn người lãnh một nén, thì đi đào lỗ chôn giấu tiền của chủ mình. Sau một thời gian lâu dài, ông chủ các đầy tớ trở về và đòi họ tính sổ. Vậy người lãnh năm nén bạc đến, mang theo năm nén khác mà nói rằng: 'Thưa ông, ông đã trao cho tôi năm nén bạc, đây tôi làm lợi được năm nén khác'. Ông chủ bảo người ấy rằng: 'Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi'. Người đã lãnh hai nén bạc cũng đến và nói: 'Thưa ông, ông đã trao cho tôi hai nén bạc, đây tôi đã làm lợi được hai nén khác'. Ông chủ bảo người ấy rằng: 'Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi'.
"Còn người lãnh một nén bạc đến và nói: 'Thưa ông, tôi biết ông là người keo kiệt, gặt chỗ không gieo và thu nơi không phát, nên tôi khiếp sợ đi chôn giấu nén bạc của ông dưới đất. Đây của ông, xin trả lại ông". Ông chủ trả lời người ấy rằng: "Hỡi đầy tớ hư thân và biếng nhác, ngươi đã biết ta gặt chỗ không gieo, thu nơi không phát: vậy lẽ ra ngươi phải giao bạc của ta cho người đổi tiền, và khi ta trở về, ta sẽ thu cả vốn lẫn lời. Bởi thế, các ngươi hãy lấy nén bạc lại mà trao cho người có mười nén. Vì người có sẽ cho thêm và sẽ được dư dật, còn kẻ chẳng có, thì vật gì coi như của nó, cũng lấy đi. Còn tên đầy tớ vô dụng, các ngươi hãy ném nó ra ngoài vào nơi tối tăm, ở đó sẽ phải khóc lóc, nghiến răng". Đó là lời Chúa.

Suy Niệm
Văn sĩ H. Socrates đã kể câu chuyện như sau: ý thức giờ chết của mình sắp đến, một người cha gọi ba người con lại và nói :
- Chúng con biết hiện cha đang có nhiều tài sản. Cha sắp lìa xa chúng con mãi mãi nhưng cha không muốn chia tài sản này cho mỗi con một phần. Cha sẽ đặt ra cuộc tranh tài, ai trong chúng con giỏi nhất, người đó sẽ hưởng trọn gia tài của cha. Đây cha cho mỗi con 10 đồng, hãy liệu sao để với 10 đồng này có thể làm cho căn phòng trống trải kia được nên đầy tràn.
Người con thứ nhất chạy ngay ra ngoài mua một đống củi khô đem về chất trong phòng nhưng số củi đó chỉ có thể chiếm một phần căn phòng mà thôi.
Đến lượt người con thứ hai cũng chạy ra đồng mua cỏ khô đem về, nhưng số cỏ khô không đủ để chiếm trọn khoảng trống.
Người con thứ ba thì ra tiệm mua một cây đèn đem về đặt giữa phòng, anh đóng kín cửa phòng và đốt đèn lên, cả căn phòng tràn ngập ánh sáng.
Người cha vui mừng trao tất cả gia tài của mình cho người con thứ ba.
Kính thưa quí ông bà và anh chị em!
Bài Tin mừng hôm nay nói đến những nén bạc khác nhau được ông chủ trao cho các đầy tớ tùy theo khả năng của họ. Những nén bạc đó là tiếng nói của lòng yêu thương và tin tưởng mà ông chủ dành cho các đầy tớ. Lúc này họ không còn là những kẻ bị sai vặt, nhưng đã trở thành những cộng tác viên của chủ. Tài sản của chủ cũng là tài sản của họ, họ được hoàn toàn sử dụng theo ý mình, miễn là sinh lợi thêm, chứ không phải để đem chôn dấu đi.
Tất cả chúng ta cũng là những đầy tớ được Chúa ủy thác cho những nén bạc khác nhau. Ngài đã tín nhiệm chúng ta, ban cho ta sức khoẻ, thời giờ, tài năng, và muôn ngàn ân huệ. Ngài là Chân Thiện Mỹ, Ngài đã chẳng tiếc gì khi chia sẽ điều tốt lành cho chúng ta, nhưng với mục đích để chúng ta sử dụng các ân huệ ấy mà cộng tác vào công trình sáng tạo và cứu chuộc của Chúa.
Chúa ban cho mỗi người những ân huệ và với mức độ khác nhau. Chúa chỉ cần chúng ta sử dụng các ân huệ ấy hết khả năng. Ai được ban nhiều, Chúa đòi sinh lời nhiều, kẻ được ít Chúa đói ít hơn. Vì thế chúng ta không nên ghen tương phân bì với số phận anh chị em của mình.
Khi ta được năm nén, chúng ta không kêu căng tự đắc mà chúng ta phải biết tạ ơn Chúa, bằng cách quảng đại phục vụ chứ không phung phí ơn Chúa. Khi chúng ta được hai nén, chúng ta phải biết quảng đại phục vụ với khả năng nhỏ bé của mình. Và nếu Chúa ban cho ta một nén, không vì thế mà chúng ta lười biếng, tự ti mặc cảm, than trách phận mình và oán than cả Chúa. Khi chúng ta chu toàn bổn phận mà Chúa trao ban tuỳ theo khả năng của mình lúc đó là chúng ta đang cộng tác vào trong công trình cứu độ của Chúa. Amen.

 

Thứ Năm, 30 tháng 8, 2012

Thứ Sáu Sau Chúa Nhật XXI TN

THỨ SÁU SAU CN XXI THƯỜNG NIÊN

PHÚC ÂM: Mt 25, 1-13
"Kìa chàng rể đến, hãy ra đón người".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này: "Nước trời giống như mười trinh nữ cầm đèn đi đón chàng rể. Trong số đó, có năm cô khờ dại và năm cô khôn ngoan. Năm cô khờ dại mang đèn mà không đem dầu theo. Còn những cô khôn ngoan đã mang đèn, lại đem dầu đầy bình. Vì chàng rể đến chậm, nên các cô đều thiếp đi và ngủ cả.
"Nửa đêm có tiếng hô to: Kìa, chàng rể đến, hãy ra đón người. Bấy giờ các trinh nữ đều chỗi dậy, sửa soạn đèn của mình. Những cô khờ dại nói với các cô khôn ngoan rằng: 'Các chị cho chúng em chút dầu, vì đèn của chúng em đã tắt cả'. Các cô khôn ngoan đáp lại rằng: 'E không đủ cho chúng em và các chị, các chị ra (nhà) hàng mà mua thì hơn'. Song khi họ đang đi mua, thì chàng rể đến. Những trinh nữ đã sẵn sàng, thì theo chàng rể cùng vào tiệc cưới, và cửa đóng lại. Sau cùng các trinh nữ kia cũng đến và nói: 'Thưa ngài, xin mở cửa cho chúng tôi'. Nhưng người đáp lại: 'Ta bảo thật các ngươi, ta không biết các ngươi'. Vậy hãy tỉnh thức, vì các con không biết ngày nào, giờ nào". Đó là lời Chúa.
Suy Niệm
Chẳng ai nghĩ đi ăn sinh nhật là để chết. Chẳng ai nghĩ mình sẽ chết vào ngày sinh nhật của mình.Vụ chìm tàu du lịch Dìn Ký tại Bình Nhâm hồi cuối tháng 5/2011 vừa qua nhắc cho ta về sự bất ngờ của cái chết. Cái chết đến khi mọi người đang vui vẻ chúc mừng nhau trong bữa tiệc mừng sinh nhật của cháu bé 3 tuổi. 16 người chết vì bị kẹt lại trong chiếc tàu du lịch bị mưa to gió lớn đánh chìm.
Đoạn Tin Mừng hôm nay nhắc ta rằng Chúa đến bất ngờ, như chú rể đến lúc nửa đêm. Chúng ta phải sẵn sàng như năm cô phù dâu khôn ngoan, hân hoan ra đón chú rể, tay cầm đèn thắp sáng. Thật ra năm cô dại chẳng phải là hạng vô tích sự. Chắc họ đã lo trang điểm cho mình. Khi biết mình hết dầu, họ đã lo vay mượn. Và khi bị từ chối, họ đã đi mua dầu giữa đêm khuya. Lúc có đèn sáng, họ đã gõ cửa xin vào dự tiệc cưới. Nhưng muộn quá! “Tôi bảo thật các cô, tôi không biết các cô!”
Chẳng nên đổ lỗi cho chú rể đến chậm, khiến đèn của mình hết dầu. Chẳng nên trách móc các cô khôn ngoan, vì họ cần có đủ dầu để thắp sáng cho tiệc cưới giữa đêm khuya. Chỉ nên nhận mình đã chểnh mảng, không mang dầu dự trữ.
Có đèn. Không đủ! đèn cần phẳi sáng, sáng lúc Chúa đến bất ngờ. Như thế cũng có nghĩa là phải luôn luôn sáng. Mang danh là Kitô hữu. Không đủ! Tham gia vào một số sinh hoạt tôn giáo. Không đủ! Cần phải sống hết mình những đòi hỏi của Chúa. Đòi hỏi lớn nhất là yêu thương. Trong Hội Thánh, vẫn có những cô khôn và cô dại, có những người đèn đã hết dầu từ lâu... Cần chăm chút cho ngọn đèn đời mình. Cần nuôi dưỡng nó bằng thứ dầu của tình yêu bao dung, của niềm hy vọng vững vàng, của niềm tin sắt đá. Cần châm thêm dầu mỗi ngày...
Hãy tỉnh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào.
Tỉnh thức không phải là không ngủ... Cả mười cô trinh nữ phù dâu đều đã thiếp ngủ. Tỉnh thức không phải là suốt ngày đọc Lời Chúa, nhưng là để Lời Chúa chi phối mình suốt ngày. Chẳng ai biết lúc nào tận thế. Chẳng ai biết giờ chết của mình. Chẳng ai biết hôm nay Chúa hẹn mình ở đâu, trong biến cố nào, nơi con người nào. Chính vì thế phải tỉnh thức luôn, cả trong giấc ngủ. Người ta biết mình bắt đầu tỉnh thức, khi nhận ra mình đã mê muội.